Tôi dự định chứng minh cách “bảy lần” của Lê-vi Ký đoạn hai mươi sáu được “ẩn ngay trước mắt” trong sách Đa-ni-ên, đồng thời chỉ ra rằng điều đó đã được che giấu thông qua những khí cụ con người mà Đức Chúa Trời sử dụng khi trình bày “viên đá” mà người ta vấp phải trong sách Đa-ni-ên. Để theo ánh sáng của bài trình bày này cần có “tính toàn vẹn”. Định nghĩa về tính toàn vẹn mà tôi đề xuất được hiểu là sự nhất quán trong hành động, giá trị, phương pháp và nguyên tắc của mỗi người. Điều đó đòi hỏi chúng ta phải gắn bó với điều được bày tỏ trong Lời Đức Chúa Trời, ngay cả khi điều ấy không phù hợp với những ý tưởng của con người vốn mâu thuẫn với Lời của Ngài.
Đức liêm chính trọn vẹn cần được mỗi học sinh trân trọng. Mọi tâm trí nên hướng về lời đã được Đức Chúa Trời bày tỏ, với sự chú tâm cung kính. Sự sáng và ân điển sẽ được ban cho những ai vâng phục Đức Chúa Trời như vậy. Họ sẽ nhìn thấy những điều kỳ diệu từ luật pháp của Ngài. Những lẽ thật lớn lao đã bị bỏ qua, không được thấy kể từ ngày Lễ Ngũ Tuần, sẽ tỏa sáng từ lời Đức Chúa Trời trong sự tinh ròng nguyên sơ của chúng. Đối với những ai thật sự yêu mến Đức Chúa Trời, Đức Thánh Linh sẽ bày tỏ những lẽ thật đã phai mờ khỏi tâm trí, và cũng sẽ bày tỏ những lẽ thật hoàn toàn mới. Những ai ăn thịt và uống huyết Con Đức Chúa Trời sẽ đem ra từ các sách Đa-ni-ên và Khải Huyền những lẽ thật do Đức Thánh Linh cảm thúc. Họ sẽ khởi phát những lực lượng không thể bị kìm nén. Miệng trẻ nhỏ sẽ được mở ra để công bố những lẽ mầu nhiệm đã bị ẩn giấu khỏi tâm trí loài người. Chúa đã chọn những điều dại dột của thế gian để làm hổ thẹn kẻ khôn ngoan, và những điều yếu đuối của thế gian để làm hổ thẹn kẻ mạnh. Những Nền Tảng của Giáo Dục Cơ Đốc, 474.
Một ví dụ dễ thấy về cả lỗi lầm của con người được tìm thấy trong sách Đa-ni-ên lẫn sự không sẵn lòng tuân theo Lời Đức Chúa Trời có thể thấy trong từ được dịch là "hằng ngày" ở chương tám của Đa-ni-ên. Tính liêm chính đòi hỏi rằng, nếu Ellen White có bình luận về từ ấy, như bà đã làm, thì là những người Cơ Đốc Phục Lâm ngày thứ Bảy tuyên xưng tôn trọng Thần Khí của Lời Tiên Tri, chúng ta sẽ đương nhiên dùng lời chú giải của bà về từ đó để định hướng sự hiểu biết của mình.
Rồi tôi thấy, liên quan đến 'Daily', rằng từ 'sacrifice' do sự khôn ngoan của loài người thêm vào và không thuộc về bản văn; và rằng Chúa đã ban quan điểm đúng đắn về điều đó cho những người đã cất tiếng kêu giờ phán xét. Khi còn có sự hiệp nhất, trước năm 1844, hầu như tất cả đều đồng thuận về quan điểm đúng đắn đối với 'Daily'; nhưng từ năm 1844, trong sự rối loạn, những quan điểm khác đã được chấp nhận, và bóng tối cùng hỗn loạn đã theo sau. Review and Herald, ngày 1 tháng 11, 1850.
Chúng ta có thể dành rất nhiều thời gian cho hai câu này, vì khi cuối cùng chúng được đưa vào cuốn Early Writings, các biên tập viên con người đã đưa vào một định nghĩa lệch lạc về điều được nêu ra, nhưng đó là chuyện khác. Đối với mục đích của chúng ta, chúng tôi chỉ muốn nêu ra hai điểm liên quan. Điểm thứ nhất là Bà White nói rằng "từ 'sacrifice' đã được thêm vào bởi sự khôn ngoan của con người và không thuộc về bản văn."
Bấy giờ tôi nghe một đấng thánh nói; một đấng thánh khác nói với đấng thánh đang nói ấy rằng: Khải tượng về của lễ hằng ngày và sự vi phạm gây nên sự hoang tàn sẽ còn bao lâu, để cho cả nơi thánh và đạo binh đều bị giày đạp? Đa-ni-ên 8:13.
Câu trước đó là câu hỏi gợi ra câu trả lời ở câu mười bốn, và câu trả lời ấy đại diện cho trụ cột trung tâm và nền tảng của Cơ Đốc Phục Lâm. Và ngay trong chính câu hỏi tạo ra ánh sáng lớn ấy, được xem như trụ cột trung tâm của Cơ Đốc Phục Lâm, chúng ta được cho biết rằng sự khôn ngoan của loài người đã mắc sai lầm khi chèn thêm một từ vào bản dịch của câu.
Thực sự có hàng trăm từ được thêm vào trong bản dịch Kinh Thánh KJV năm 1611, nhưng chỉ có một lần Đức Chúa Trời chỉ ra bất kỳ từ nào trong số hàng trăm từ thêm đó là sai lầm. Và rõ ràng đó là một lỗi do phía con người trong sự kết hợp giữa nhân tính và thần tính, vốn đã tạo nên Lời của Đức Chúa Trời, gây ra. Điều đáng chú ý hơn là sẽ không cần đến bất kỳ lời chú giải được linh hứng nào về từ thêm “sacrifice” nếu nó không phải là điều dẫn đến sự hiểu sai về câu Kinh Thánh. Rõ ràng là nó có gây ra điều đó, vì lời chú giải được linh hứng không chỉ cho biết rằng từ ấy không nên có ở đó, mà còn cho biết rằng “những người đã cất lên lời kêu gọi về giờ phán xét” đã được Chúa ban cho “quan điểm đúng đắn” về “daily”. Sự liêm chính đòi hỏi chúng ta dùng hai câu ấy đúng như nguyên văn.
Những người rao truyền tiếng kêu của giờ phán xét xác định "the daily" là một biểu tượng đại diện cho chủ nghĩa ngoại giáo hoặc La Mã ngoại giáo, tùy theo ngữ cảnh nơi nó xuất hiện. Từ được dịch là "daily" xuất hiện năm lần trong sách Đa-ni-ên. Cả năm lần đều là danh từ. Từ này xuất hiện một trăm lẻ bốn lần trong Lời của Đức Chúa Trời, và chín mươi chín lần được dùng như một tính từ, nhưng chỉ riêng trong sách Đa-ni-ên, nó được dùng như một danh từ. Những người dịch Kinh Thánh King James thấy từ này chín mươi chín lần là tính từ, nên khi đến sách Đa-ni-ên, họ cố gắng biến nó thành một tính từ để phù hợp với tất cả những lần khác nó xuất hiện như một tính từ. Để làm điều đó, họ đã thêm từ "sacrifice." Nhưng Đức Chúa Trời, qua Ellen White, nói rằng "sacrifice" nên được lược bỏ, điều đó có nghĩa là "the daily" phải được hiểu như một danh từ.
Những người phản đối lời chỉ dạy của Đức Chúa Trời về từ này trong hàng ngũ Cơ Đốc Phục Lâm định nghĩa từ ấy như một biểu tượng cho chức vụ của Đấng Christ trong đền thánh trên trời, nhưng những người đã loan báo tiếng kêu giờ phán xét thì xác định đúng rằng đó là ngoại giáo. Ngày nay, Cơ Đốc Phục Lâm dùng một biểu tượng của thế lực Sa-tan để đại diện cho Đấng Christ!
Thông qua lý luận con người sai lầm, sự hiểu biết đúng đắn về từ được dịch là “the daily” đã bị che khuất khỏi cộng đồng Phục Lâm. Những tín hữu Phục Lâm dựa việc nghiên cứu tiên tri của mình trên các đề tài xuất hiện rải rác qua các năm trong các tập bài học Trường Sa-bát hàng quý thì lười biếng mù quáng tin theo những gì được bày ra trong các tập ấy, và điều đó lại được các mục sư xác nhận—những người tự thân cũng không có đủ sự chính trực để cho phép bất kỳ đóng góp nào từ các nhận xét của Bà White về chủ đề này.
Lịch sử của cuộc tranh luận về “the daily” đã đạt đến bước ngoặt vào khoảng năm 1911, khi Bà White tuyên bố thẳng thắn rằng những người đã bác bỏ cách hiểu của những người tiên phong về “the daily” là sự thờ ngoại giáo, và đang dạy rằng “the daily” đại diện cho chức vụ của Đấng Christ trong đền thánh, đã nhận sự hiểu biết của họ từ “những thiên sứ bị trục xuất khỏi thiên đàng” (20 MR 17).
Lẽ thật về "the daily" đã được Bà White xác định rõ ràng, và bà dạy rằng "các thiên sứ thánh" đã hướng dẫn tâm trí của William Miller và rằng "các thiên sứ bị trục xuất khỏi thiên đàng" hướng dẫn tâm trí của những người dạy rằng "the daily" đại diện cho chức vụ của Đấng Christ trong đền thánh trên trời. Lẽ thật về "the daily", như được trình bày bởi những người đã cất lên tiếng kêu giờ phán xét, đã được William Miller khám phá.
"Tôi đọc tiếp, và không thể tìm thấy trường hợp nào khác trong đó [điều thường nhật] được thấy, ngoài ở Đa-ni-ên. Rồi tôi [nhờ sự trợ giúp của một sách tra cứu] lấy những từ đứng liên hệ với nó, 'cất đi;' 'người ấy sẽ cất đi điều thường nhật;' 'từ lúc điều thường nhật bị cất đi,' v.v. Tôi đọc tiếp, và nghĩ mình sẽ chẳng tìm được ánh sáng nào cho đoạn văn; cuối cùng tôi đến 2 Tê-sa-lô-ni-ca ii, 7, 8. 'Vì mầu nhiệm của sự gian ác hiện đã hoạt động; chỉ có người hiện đang ngăn trở sẽ còn ngăn trở, cho đến khi người ấy bị dẹp ra khỏi đường, và bấy giờ kẻ gian ác sẽ được bày tỏ,' v.v. Và khi tôi đến đoạn ấy, ôi, lẽ thật hiện ra rõ ràng và vinh hiển biết bao! Đó rồi! Đó chính là điều thường nhật! Vậy bây giờ, Phao-lô muốn nói gì qua 'người hiện đang ngăn trở', tức cản trở? Bởi 'con người tội ác' và 'kẻ gian ác', là muốn nói đến chế độ Giáo hoàng. Vậy, điều gì ngăn cho chế độ Giáo hoàng khỏi được bày tỏ? Ấy là ngoại giáo; vậy thì, 'điều thường nhật' hẳn phải có nghĩa là ngoại giáo." Second Advent Manual, 66.
Điều thật sự đáng suy ngẫm về khám phá của Miller rằng “the daily” tượng trưng cho chủ nghĩa ngoại giáo là ở chỗ ông đã tìm thấy lẽ thật ở đâu. Ông tìm thấy điều đó trong một đoạn viết của sứ đồ Phao-lô, nơi Phao-lô không chỉ định nghĩa “the daily” là chủ nghĩa ngoại giáo, mà còn nêu rõ rằng những ai không tiếp nhận tình yêu đối với lẽ thật thì sẽ nhận lấy sự lừa dối mạnh mẽ. Việc chấp nhận “the daily” như một biểu tượng cho chức vụ đền thánh của Đấng Christ — một định nghĩa xuất phát từ các thiên sứ bị đuổi khỏi thiên đàng — là dấu hiệu cho thấy những người trong phong trào Cơ Đốc Phục Lâm không có sự chính trực cần thiết để giảng giải lời của lẽ thật một cách đúng đắn, và vì vậy họ đã được định sẵn sẽ nhận lấy sự lừa dối mạnh mẽ.
Tôi không muốn làm chệch khỏi vấn đề mà chúng ta đang tìm cách xác định. Vấn đề đó là “bảy lần” được nêu trong cùng khải tượng nơi “hằng ngày” hiện diện đã bị bàn tay con người che giấu, dù nó vẫn ở ngay trước mắt. Đây chỉ là một ví dụ đơn giản về cách một lỗi dịch của con người từ nhiều thế kỷ trước, sau đó bị các thiên sứ bị trục xuất khỏi thiên đàng thao túng trong tâm trí con người, được sử dụng ngày nay, vào thời khắc then chốt ngay trước cuộc khủng hoảng cuối cùng ở tận cùng thế giới, để làm mù mắt trước lẽ thật vốn thực sự ở ngay trước mắt.
Vào khoảng năm 1910, cuộc phản nghịch liên quan đến “của lễ hằng ngày” vừa mới khởi sự; W. W. Prescott và A. G. Daniells đang dẫn đầu trong công việc của Sa-tan là bác bỏ sự hiểu biết nền tảng về “của lễ hằng ngày”. Bài viết sau đây là một bức thư từ chính thời điểm ấy, trong đó Bà White đề cập đến quan điểm của Sa-tan cho rằng “của lễ hằng ngày” trong sách Đa-ni-ên đại diện cho công tác trong đền thánh của Đấng Christ. Lúc bấy giờ, hai người này đang thúc đẩy ý tưởng lục lại các sách của những người tiên phong và đổi sự hiểu biết của các tiên phong sang định nghĩa mới mang tính Sa-tan của họ. Tôi hy vọng rằng chúng ta có thể giữ sự chính trực khi đọc bài viết.
Ở giai đoạn này trong kinh nghiệm của chúng ta, chúng ta không được để tâm trí bị lôi kéo khỏi ánh sáng đặc biệt đã ban cho [chúng ta] để suy xét tại kỳ nhóm họp quan trọng của hội nghị chúng ta. Và có anh Daniells, tâm trí của anh ấy đang bị kẻ thù tác động; và tâm trí của anh và của Trưởng lão Prescott đang bị các thiên sứ đã bị đuổi khỏi thiên đàng tác động. Công việc của Sa-tan là làm cho tâm trí anh em xao lạc để đưa vào những chấm và nét mà Chúa không cảm thúc anh em đưa vào. Những điều đó không thiết yếu. Nhưng điều này có ý nghĩa lớn đối với sự nghiệp của lẽ thật. Và những ý tưởng trong tâm trí anh em, nếu anh em có thể bị lôi kéo vào những chấm hay nét, thì đó là công việc do Sa-tan bày ra. Anh em cho rằng sửa những điều nhỏ trong các sách đã viết là đang làm một công việc lớn. Nhưng tôi được chỉ thị: Sự im lặng là hùng biện.
Tôi phải nói: Hãy thôi bới lông tìm vết. Nếu mục đích của ma quỷ chỉ cần được thực hiện, thì [nó] dường như đối với bạn [rằng] công việc của bạn sẽ được coi là tuyệt diệu nhất về mặt ý tưởng. Đó là kế hoạch của kẻ thù: gom tất cả những khía cạnh bị cho là đáng phản đối vào những vấn đề mà mọi hạng trí óc đều không đồng thuận.
Rồi thì sao? Chính công việc làm đẹp lòng ma quỷ sẽ thành hiện thực. Sẽ có một sự trình bày gửi đến những người không cùng đức tin với chúng ta, đúng theo điều hợp ý họ, điều ấy sẽ nuôi dưỡng những nét tính cách gây ra sự rối loạn lớn và chiếm dụng những khoảnh khắc vàng mà lẽ ra phải được tận dụng một cách sốt sắng để đưa sứ điệp trọng đại đến trước dân chúng. Những bài trình bày về bất cứ chủ đề nào mà chúng ta đã làm việc sẽ không thể tất cả hài hòa với nhau, và kết quả sẽ là làm rối trí cả người tin lẫn kẻ không tin. Đây chính là điều Sa-tan đã hoạch định sẽ xảy ra—bất cứ điều gì có thể bị phóng đại như một sự bất đồng.
Hãy đọc Ê-xê-chi-ên, chương 28. Ở đây có một công việc lớn lao, nơi các linh lạ có thể xuất hiện. Nhưng Chúa có một công việc phải làm để cứu những linh hồn đang hư mất; và những chỗ trống mà Sa-tan, giả trang, có thể lấp vào để đem sự rối loạn vào hàng ngũ chúng ta, hắn sẽ thực hiện điều đó một cách hoàn hảo, và tất cả những khác biệt nhỏ nhoi ấy sẽ bị phóng đại, trở nên nổi bật.
Và ngay từ lúc đầu tôi đã được cho thấy rằng Chúa không giao gánh nặng của công việc này cho cả Trưởng lão Daniells lẫn Prescott. Lẽ nào mưu mô của Sa-tan lại được đem vào, lẽ nào “Daily” này lại là vấn đề lớn đến mức được đưa ra để làm rối trí và cản trở sự tiến triển của công việc trong giai đoạn quan trọng này chăng? Không nên như vậy, dù thế nào đi nữa. Chủ đề này không nên được nêu ra, vì tinh thần đi kèm sẽ mang tính cấm đoán, và Lu-xi-phe đang dõi theo từng động thái. Các thế lực Sa-tan sẽ khởi sự công việc của hắn và hàng ngũ chúng ta sẽ bị rối loạn. Anh em không có lý do để lục tìm những khác biệt quan điểm vốn không phải là vấn đề thử thách; nhưng sự im lặng của anh em là lời nói hùng hồn. Mọi điều đã hiện ra trước mắt tôi một cách rõ ràng. Nếu ma quỷ có thể lôi kéo bất cứ ai trong dân chúng ta vào những chủ đề này, như hắn đã mưu tính, thì sự nghiệp của Sa-tan sẽ thắng thế. Giờ đây công việc phải được bắt tay làm ngay, và không được bày tỏ một [sự khác biệt] ý kiến nào.
Sa-tan sẽ xúi giục những người đã rời bỏ chúng ta hiệp với các thiên sứ ác và cản trở công việc của chúng ta bằng những vấn đề không quan trọng, và sẽ có biết bao sự hân hoan [ở đó] trong trại quân của kẻ thù. Hãy hiệp lại, hãy hiệp lại. Hãy chôn vùi mọi sự bất đồng. Công việc của chúng ta bây giờ là dốc hết mọi sức lực thể xác và thần kinh não bộ để dẹp bỏ những khác biệt này, hầu tất cả được hòa hợp. Nếu Sa-tan, với sự khôn ngoan lớn lao nhưng không được thánh hóa của hắn, được phép có được dù chỉ một chỗ bám nhỏ nhất, [hắn sẽ vui mừng].
Bây giờ, khi tôi thấy cách anh/chị đang làm việc, tâm trí tôi nắm bắt toàn bộ tình hình và những hậu quả nếu anh/chị tiếp tục tiến tới và cho những người đã rời bỏ chúng ta dù chỉ cơ hội nhỏ nhất để gây rối loạn trong hàng ngũ chúng ta. Sự thiếu khôn ngoan của anh/chị sẽ đúng là điều Sa-tan mong muốn. Lời tuyên bố lớn tiếng của anh/chị không phải dưới sự soi dẫn của Đức Thánh Linh. Tôi được chỉ bảo phải nói với anh/chị rằng việc anh/chị bới móc lỗi lầm trong các trước tác của những người đã được Đức Chúa Trời dẫn dắt không phải do Đức Chúa Trời soi dẫn. Và nếu đây là sự khôn ngoan mà Trưởng lão Daniells muốn ban cho dân sự, thì tuyệt đối đừng giao cho ông một chức vụ chính thức, vì ông không thể suy luận từ nguyên nhân đến kết quả. Sự im lặng của anh/chị về vấn đề này chính là sự khôn ngoan. Giờ đây, mọi việc như bới lỗi trong các ấn phẩm của những người đã qua đời không phải là công việc Đức Chúa Trời giao cho bất kỳ ai trong các anh/chị. Vì nếu những người này—các Trưởng lão Daniells và Prescott—đã làm theo những chỉ dẫn đã được ban về công tác tại các thành phố, thì đã có nhiều, thật rất nhiều người được thuyết phục về lẽ thật và được cải đạo, những người có năng lực mà [hiện nay] đang ở trong những vị trí nơi họ sẽ chẳng bao giờ được tiếp cận.
Cả thế giới nên được coi như một đại gia đình. Và khi bạn có một suối nguồn tri thức dồi dào như vậy để khai thác, tại sao lại để thế giới hư mất suốt nhiều năm, trong khi đã có những lời chứng do Chúa Giê-xu Christ, Chúa chúng ta, ban? Tôn giáo chân chính dạy chúng ta xem mỗi người, dù nam hay nữ, là người mà chúng ta có thể làm điều lành cho.
"Điều này đã được in ấn nhiều năm: 'Một Tâm Trí Cân Bằng,' lời chứng gửi đến Trưởng lão Andrews. Tâm trí có thể được rèn luyện để trở thành một năng lực biết khi nào nên nói và những gánh nặng nào cần gánh lấy và mang vác, vì Đấng Christ là Thầy của bạn. Và tôi đã rất lo sợ cho bạn [khi tôi thấy bạn] tôn cao sự khôn ngoan của chính mình và theo đuổi một đường lối gây ra sự bất đồng ý kiến. Chúa kêu gọi những người khôn ngoan có thể giữ im lặng khi [là] điều khôn ngoan để họ làm như vậy. Nếu bạn muốn là một con người trọn vẹn, bạn cần được thánh hóa qua Đức Chúa Jêsus Christ. Hiện nay có một công việc vừa được khởi sự, và hãy để sự khôn ngoan được thấy nơi mỗi mục sư, nơi mỗi vị chủ tịch của [một] hội đồng. Nhưng đã có một công việc dành cho bạn nắm lấy từ nhiều năm trước, nơi bạn cần phải cất tiếng lên vì chính công việc này. Đấng Christ đã ban cho tất cả dân Ngài những chỉ dẫn đặc biệt về những điều họ phải làm và những điều họ không được làm. Và chúng ta chỉ còn ít thời gian để làm trọn sự công chính của Chúa. Bạn có thể hiểu đường lối của Chúa. Tôi đã thấy ý định của bạn là tiến hành mọi việc theo sự sắp đặt của riêng mình sau khi bạn được đặt làm chủ tịch. Bạn đã nghĩ mình sẽ làm những điều kỳ diệu, là công việc mà Đức Chúa Trời không đặt vào tay bạn để làm. Còn bây giờ, công việc của bạn không phải là áp bức nhưng là giải tỏa, đáp ứng mọi nhu cầu có thể, nếu Chúa đã chấp nhận bạn để phục vụ. Nhưng rất sớm bạn đã cho thấy rằng sự khôn ngoan và sự phán đoán được thánh hóa chưa được bày tỏ nơi bạn. Bạn đã đưa ra một cách bốc đồng những vấn đề mà sẽ không được tiếp nhận trừ khi Chúa ban ánh sáng."
Tôi đã được chỉ dạy rằng những bước đi vội vã như vậy lẽ ra không [được] thực hiện [như] việc chọn anh làm chủ tịch hội nghị thêm một năm nữa. Nhưng Chúa cấm không được có thêm những quyết định vội vã như thế nữa cho đến khi vấn đề được đem đến trước Chúa trong sự cầu nguyện; và vì anh đã nhận được thông điệp rằng công việc của Chúa đặt trên vai vị chủ tịch là một trách nhiệm vô cùng trang nghiêm, anh không có quyền đạo đức để bộc phát như anh đã làm về vấn đề “Daily” và cho rằng ảnh hưởng của mình sẽ quyết định vấn đề. Ở đó có Mục sư Haskell, người đã gánh vác những trách nhiệm nặng nề, và có Mục sư Irwin cùng vài người khác mà tôi có thể nêu tên, những người đang mang những trách nhiệm nặng nề.
Sự kính trọng của anh đối với những bậc cao niên ở đâu? Anh có thể thi hành thẩm quyền nào mà không mời tất cả những người có trách nhiệm cùng cân nhắc vấn đề? Nhưng bây giờ chúng ta hãy xem xét vấn đề. Chúng ta cần cân nhắc lại liệu, trước thực trạng công việc đã bị lơ là, việc anh bày tỏ lòng nhiệt thành để tiếp tục gánh vác công việc thêm một năm nữa có phải là ý chỉ của Chúa hay không. Nếu anh tiếp tục công việc thêm một năm nữa với sự trợ giúp sẽ hiệp cùng anh, thì phải có một sự thay đổi diễn ra nơi anh và Trưởng lão Prescott. Và hãy hạ mình trước mặt Đức Chúa Trời. Chúa sẽ phải nhìn thấy nơi anh một sự bày tỏ về một kinh nghiệm khác, vì nếu có lúc nào những người ta cần được hoán cải lại, thì ngay trong [thời điểm] hiện tại, những người ấy [là] Trưởng lão Daniells và Trưởng lão Prescott.
Nên chọn bảy người nam là những người khôn ngoan và, nhờ sự vận hành của ân điển Đức Chúa Trời, bày tỏ bằng chứng về một sự hoán cải lần nữa. Vì bất cứ người nào mù quáng đến nỗi không thể suy luận từ nhân đến quả, đến mức phớt lờ những người đã gánh vác trách nhiệm của công việc và các vị chủ tịch hội nghị này, coi thường cả những người đã mang vác công việc suốt hơn hai năm, để rồi xảy ra một hệ quả thiếu suy xét là họ bỏ bê chính công việc đã được đặt trước mắt họ suốt nhiều năm—tức là làm việc tại các thành phố—và không, hoặc chỉ rất ít, quan tâm đến các bậc lão thành để xin lời khuyên, nhưng lại rao giảng những điều họ tự chọn để trao cho dân chúng, thì chính điều đó tự nó là một lời chứng cho thấy những người ấy không đáng tin cậy để được giao phó một công việc lớn lao và kỳ diệu như thế.
Đấng Christ không chết. Ngài sẽ không bao giờ để công việc của Ngài được tiến hành theo cách lạ lùng như thế. Hãy để yên những quyển sách. Nếu có bất kỳ thay đổi nào là thiết yếu, Đức Chúa Trời sẽ bảo đảm sự hài hòa trong thay đổi ấy được nhất quán, nhưng khi một sứ điệp đã được giao phó cho con người với những trách nhiệm lớn lao đi kèm, [Đức Chúa Trời] đòi hỏi sự trung tín được thúc đẩy bởi tình yêu và thanh luyện linh hồn. Hai Trưởng lão Daniells và Prescott đều cần được hoán cải lại. Một công việc lạ lùng đã chen vào, và điều đó không hòa hợp với công việc mà Đấng Christ đã đến thế gian chúng ta để làm; và mọi người thật sự được hoán cải sẽ làm những việc của Đấng Christ.
Tất cả chúng ta đều phải làm công việc sẽ tôn vinh Đức Chúa Cha. Chúng ta đã đi đến cơn khủng hoảng—hoặc trở nên giống tính cách của Đức Chúa Jêsus Christ ngay trong thời kỳ chuẩn bị này, hoặc không tìm cách làm điều ấy. Mục sư Daniells, ông không được tự cho mình quyền lớn tiếng như ông đã làm trong những hoàn cảnh tương tự. Và hãy hiểu rằng, chủ tịch một hội đồng không phải là người cai trị. Ông làm việc trong sự liên kết với những người khôn ngoan đang giữ các chức vụ chủ tịch, những người đã được Đức Chúa Trời chấp nhận. Ông không có quyền can thiệp vào các bài viết trong những cuốn sách đã in, của những cây bút đã được Đức Chúa Trời chấp nhận. Họ không còn được phép nắm quyền chi phối nữa, trừ khi họ tỏ ra ít tính cai trị, thống trị hơn. Cơn khủng hoảng đã đến, vì Danh Đức Chúa Trời sẽ bị xúc phạm.
“Chúa nhìn các thành phố chưa được khai mở ấy như thế nào? Đấng Christ ở trên trời. Giờ đây sự nhìn nhận phải là: ‘Không có quyền cai trị vương giả nào. Và nay là cơn khủng hoảng của thế gian này. Nay Ta là Quyền Năng để cứu hoặc để hủy diệt. Nay là thời điểm khi số phận của mọi người đều ở trong tay Ta. Ta đã phó sự sống Ta để cứu thế gian. Và “Ta, khi Ta được treo lên,” ân điển cứu rỗi mà Ta sẽ ban ra sẽ chứng minh rằng hết thảy những ai sẽ được nắn nên theo hình tượng thiêng liêng và sẽ nên một với Ta thì sẽ làm việc như Ta làm, bằng quyền năng của ân điển cứu chuộc của Ta.’ Ai muốn, [hãy] cùng với anh em mình nắm lấy công việc đã được giao cho họ phải làm khi ở trong các cương vị trách nhiệm dưới sự chỉ dẫn mà Chúa ban cho, và hết sức tha thiết tìm cách hành động trong sự hòa hợp trọn vẹn với Đấng đã yêu thương thế gian đến nỗi đã hiến sự sống mình làm của lễ trọn vẹn để cứu thế gian. Tôi nói với các mục sư của chúng ta rằng, khi họ bước vào công việc tại các thành phố của chúng ta, hãy để có một sự trang nghiêm thánh khiết đi kèm với chức vụ rao giảng Lời. Chúng ta không thể tạo được ấn tượng thích đáng trên tâm trí dân chúng nếu chúng ta... [Phần một phần ba cuối của trang này để trống.]”
Tôi chép từ nhật ký của mình. Lẽ thật như ở trong Chúa Giê-su—hãy nói về lẽ thật ấy, hãy cầu nguyện về lẽ thật ấy, hãy tin từng lời của nó trong sự đơn sơ. Bạn sẽ được gì nếu những sai lầm được đưa ra trước những người đã lìa bỏ đức tin và nghe theo các tà linh lừa dối, những người cách đây không lâu còn ở với chúng ta trong đức tin? Bạn sẽ đứng về phía ma quỷ sao? Hãy dồn sự chú ý vào những cánh đồng chưa được khai phá. Một công việc có tầm vóc toàn cầu đang ở trước mặt chúng ta. Tôi đã được cho thấy những khải tượng về John Kellogg.
Một nhân vật rất hấp dẫn đang trình bày những ý tưởng của các lập luận có vẻ hợp lý nhưng sai lạc mà ông ta đang đưa ra, những quan điểm khác với lẽ thật Kinh Thánh chân chính. Và những người đang khao khát điều mới lạ đang cổ súy những ý tưởng [rất ngụy biện] đến nỗi Trưởng lão Prescott rơi vào hiểm nguy lớn. Trưởng lão Daniells ở trong hiểm nguy lớn [về việc] bị cuốn vào một ảo tưởng rằng nếu những quan điểm này có thể được rao truyền khắp nơi thì sẽ như một thế giới mới.
Vâng, đúng vậy, nhưng trong khi tâm trí họ bị cuốn hút như thế, tôi được cho thấy rằng Anh Daniells và Anh Prescott đang đan dệt vào kinh nghiệm của họ những tư tưởng mang dáng vẻ thuộc linh[duy linh] và lôi kéo dân sự của chúng ta đến với những tư tưởng đẹp đẽ mà, nếu có thể, sẽ lừa dối ngay cả những người được chọn. Tôi phải ghi lại bằng ngòi bút [rằng] các anh em này sẽ thấy những khuyết điểm trong các ý tưởng mê hoặc của họ, những điều sẽ đặt lẽ thật vào tình trạng bất định; và [dẫu vậy] họ [sẽ] tỏ ra như [thể họ có] sự phân định thuộc linh lớn lao. Giờ đây tôi phải nói với họ [rằng] khi tôi được cho thấy vấn đề này, khi Trưởng lão Daniells đang cất tiếng như tiếng kèn để bênh vực các ý tưởng của ông về 'Daily', những kết quả về sau đã được cho tôi thấy. Dân sự của chúng ta đang trở nên bối rối. Tôi đã thấy kết quả đó, rồi tôi được ban cho những lời cảnh báo rằng nếu Trưởng lão Daniells, không màng đến hậu quả, lại bị ấn tượng như thế và để mình tin rằng ông đang ở dưới sự cảm thúc của Đức Chúa Trời, thì hoài nghi sẽ được gieo rắc khắp hàng ngũ của chúng ta, và chúng ta sẽ ở vào chỗ để Sa-tan chuyển tải các thông điệp của hắn. Sự vô tín ăn sâu và hoài nghi sẽ được gieo vào tâm trí con người, và những mùa gặt lạ lùng của điều ác sẽ thế chỗ cho lẽ thật.-Ms 67, 1910, 1-8. Manuscript Release, tập 20, 17-22.
Những người đã công bố lời kêu gọi về giờ phán xét đã được ban cho cái nhìn đúng đắn về “điều hằng ngày” trong sách Đa-ni-ên. Thông qua những bàn tay con người đã dịch sách Đa-ni-ên, và sau đó bởi những con người được các thiên sứ bị đuổi khỏi trời hướng dẫn, sự hiểu biết đúng đắn về “điều hằng ngày” đã trở nên bị che khuất, dẫu vẫn hiện hữu ngay trước mắt. Trong sách Đa-ni-ên, khi từ được dịch là “điều hằng ngày” xuất hiện, thì không được bao gồm chữ “của lễ” do con người thêm vào. Trong câu mười ba của Đa-ni-ên đoạn tám, chúng ta thấy một trong năm lần điều này xảy ra trong sách Đa-ni-ên. Ngay trong chính câu ấy, “bảy lần” của Lê-vi Ký đoạn hai mươi sáu cũng được chỉ ra, nhưng qua cùng kiểu thao túng của con người, điều đó đã bị che giấu ngay trước mắt.
Chúng ta sẽ xem xét thực tế này trong bài viết tiếp theo.