In the book of Ezekiel, the ‘siege’ of Jerusalem is the ‘sign’ that is the test by which our eternal destiny will be decided, for it marks the formation of the image of the beast.

Trong sách Ê-xê-chi-ên, cuộc “vây hãm” Giê-ru-sa-lem là “dấu hiệu” cũng là phép thử mà qua đó số phận đời đời của chúng ta sẽ được định đoạt, vì nó đánh dấu sự hình thành của hình tượng con thú.

“The Lord has shown me clearly that the image of the beast will be formed before probation closes; for it is to be the great test for the people of God, by which their eternal destiny will be decided. …

“Chúa đã cho tôi thấy một cách rõ ràng rằng hình tượng của con thú sẽ được dựng nên trước khi thời kỳ ân điển chấm dứt; vì đó sẽ là thử thách lớn lao dành cho dân sự của Đức Chúa Trời, nhờ đó số phận đời đời của họ sẽ được quyết định. …”

“This is the test that the people of God must have before they are sealed. All who proved their loyalty to God by observing His law, and refusing to accept a spurious sabbath, will rank under the banner of the Lord God Jehovah, and will receive the seal of the living God. Those who yield the truth of heavenly origin and accept the Sunday sabbath, will receive the mark of the beast.” Manuscript Releases, volume 15, 15.

“Đây là sự thử nghiệm mà dân sự của Đức Chúa Trời phải trải qua trước khi họ được đóng ấn. Tất cả những ai chứng tỏ lòng trung thành của mình đối với Đức Chúa Trời bằng cách vâng giữ luật pháp Ngài, và từ chối chấp nhận một ngày sa-bát giả mạo, sẽ đứng dưới ngọn cờ của Chúa Hằng Hữu Giê-hô-va, và sẽ nhận lãnh ấn của Đức Chúa Trời hằng sống. Còn những ai từ bỏ lẽ thật có nguồn gốc từ thiên đàng và chấp nhận ngày sa-bát Chủ nhật, sẽ nhận dấu của con thú.” Manuscript Releases, tập 15, tr. 15.

The Christians that fled Jerusalem at the ‘sign’ of Cestius, did so because they had been forewarned and recognized the ‘sign’ when it arrived. Recognizing the formation of the image of the beast is to recognize the “events,” “preparations” and “movements” that lead to the Sunday law. The prophetic elements that make up the ‘sign’ must be understood in advance of the sign. When Cestius began the siege it was too late to learn what the sign was.

Những Cơ Đốc nhân đã chạy trốn khỏi Giê-ru-sa-lem khi ‘dấu hiệu’ của Cestius xuất hiện, làm như vậy vì họ đã được báo trước và đã nhận ra ‘dấu hiệu’ khi nó đến. Nhận biết sự hình thành của hình tượng con thú là nhận biết những “biến cố,” “sự chuẩn bị” và “những chuyển động” dẫn đến luật ngày Chủ nhật. Những yếu tố tiên tri cấu thành nên ‘dấu hiệu’ phải được hiểu trước khi dấu hiệu xuất hiện. Khi Cestius bắt đầu cuộc vây hãm, thì đã quá muộn để tìm hiểu dấu hiệu ấy là gì.

“Already preparations are advancing, and movements are in progress, which will result in making an image to the beast. Events will be brought about in the earth’s history that will fulfill the predictions of prophecy for these last days.” Review and Herald, April 23, 1889.

“Ngay cả hiện nay, các sự chuẩn bị đang tiến triển, và những phong trào đang diễn ra, những điều sẽ dẫn đến việc dựng nên một tượng cho con thú. Những biến cố sẽ được làm cho xảy ra trong lịch sử thế giới để ứng nghiệm những lời tiên tri đã báo trước cho những ngày sau rốt này.” Review and Herald, April 23, 1889.

Preparations, Movements and Events

Những Sự Chuẩn Bị, Những Sự Chuyển Động và Những Biến Cố

The “preparations,” “movements” and “events” must be recognized in advance of the test.

Những “sự chuẩn bị”, “sự chuyển động” và “các biến cố” phải được nhận biết trước kỳ thử thách.

“All that God has in prophetic history specified to be fulfilled in the past has been, and all that is yet to come in its order will be. Daniel, God’s prophet, stands in his place. John stands in his place. In the Revelation the Lion of the tribe of Judah has opened to the students of prophecy the book of Daniel, and thus is Daniel standing in his place. He bears his testimony, that which the Lord revealed to him in vision of the great and solemn events which we must know as we stand on the very threshold of their fulfillment.

“Mọi điều mà Đức Chúa Trời trong lịch sử tiên tri đã chỉ định phải được ứng nghiệm trong quá khứ đều đã được ứng nghiệm, và mọi điều còn ở phía trước theo trật tự của nó cũng sẽ được ứng nghiệm. Đa-ni-ên, nhà tiên tri của Đức Chúa Trời, đứng đúng chỗ của mình. Giăng đứng đúng chỗ của mình. Trong sách Khải Huyền, Sư Tử của chi phái Giu-đa đã mở sách Đa-ni-ên cho những người học hỏi lời tiên tri, và như vậy Đa-ni-ên đang đứng đúng chỗ của mình. Ông mang lời chứng của mình, tức điều mà Chúa đã bày tỏ cho ông trong khải tượng về những biến cố trọng đại và long trọng mà chúng ta phải biết khi đang đứng ngay trên ngưỡng cửa của sự ứng nghiệm chúng.”

“In history and prophecy the Word of God portrays the long continued conflict between truth and error. That conflict is yet in progress. Those things which have been, will be repeated.” Selected Messages, book 2, 109.

“Trong lịch sử và lời tiên tri, Lời Đức Chúa Trời phác họa cuộc xung đột kéo dài giữa lẽ thật và sự sai lạc. Cuộc xung đột ấy vẫn còn đang tiếp diễn. Những điều đã từng xảy ra sẽ được lặp lại.” Selected Messages, quyển 2, 109.

We “must know” “the great and solemn events as we stand on the very threshold of their fulfillment.” The threshold identifies our need to understand the events in advance of their fulfilment.

Chúng ta “phải biết” “những biến cố trọng đại và long trọng khi chúng ta đang đứng ngay trên ngưỡng cửa của sự ứng nghiệm của chúng.” Ngưỡng cửa ấy cho thấy nhu cầu của chúng ta phải hiểu các biến cố ấy trước khi chúng được ứng nghiệm.

“But the stern tracings of the prophetic pencil reveal a change in this peaceful scene. The beast with lamb-like horns speaks with the voice of a dragon, and ‘exerciseth all the power of the first beast before him.’ The spirit of persecution manifested by paganism and the papacy is again to be revealed. Prophecy declares that this power will say ‘to them that dwell on the earth, that they should make an image to the beast.’ [Revelation 13:14.] The image is made to the first or leopard-like beast, which is the one brought to view in the third angel’s message. By this first beast is represented the Roman Church, an ecclesiastical body clothed with civil power, having authority to punish all dissenters. The image to the beast represents another religious body clothed with similar power. The formation of this image is the work of that beast whose peaceful rise and mild professions render it so striking a symbol of the United States. Here is to be found an image of the papacy. When the churches of our land, uniting upon such points of faith as are held by them in common, shall influence the State to enforce their decrees and sustain their institutions, then will Protestant America have formed an image of the Roman hierarchy. Then the true church will be assailed by persecution, as were God’s ancient people. Almost every century furnishes examples of what bigotry and malice can do under a plea of serving God by protecting the rights of Church and State. Protestant churches that have followed in the steps of Rome by forming alliance with worldly powers have manifested a similar desire to restrict liberty of conscience. In the seventeenth century thousands of non-conformist ministers suffered under the rule of the Church of England. Persecution always follows religious favoritism on the part of secular governments.” Spirit of Prophecy, volume 4, 277.

“Nhưng những nét phác nghiêm khắc của cây bút tiên tri bày tỏ một sự thay đổi trong khung cảnh bình yên này. Con thú có sừng như chiên con nói bằng tiếng của con rồng, và ‘thi hành mọi quyền lực của con thú thứ nhất ở trước mặt nó.’ Tinh thần bách hại từng được bày tỏ bởi ngoại giáo và giáo quyền lại sẽ được tỏ ra một lần nữa. Lời tiên tri phán rằng quyền lực này sẽ bảo ‘những kẻ ở trên đất, rằng họ phải làm một tượng cho con thú.’ [Khải Huyền 13:14.] Tượng ấy được làm cho con thú thứ nhất, tức con thú giống như beo, là con thú được đưa ra trong sứ điệp của thiên sứ thứ ba. Bởi con thú thứ nhất này, Hội thánh La Mã được tượng trưng đến, một tổ chức giáo hội được khoác quyền lực dân sự, có thẩm quyền trừng phạt mọi kẻ bất đồng. Tượng của con thú tượng trưng cho một tổ chức tôn giáo khác được khoác quyền lực tương tự. Sự hình thành tượng này là công việc của chính con thú mà sự xuất hiện ôn hòa và những lời xưng nhận hiền lành của nó khiến nó trở thành một biểu tượng hết sức nổi bật của Hoa Kỳ. Tại đây có thể thấy một hình ảnh của giáo quyền. Khi các hội thánh trong xứ chúng ta, hiệp nhất trên những điểm đức tin mà họ cùng giữ chung, sẽ ảnh hưởng đến Nhà nước để thi hành các sắc lệnh của họ và nâng đỡ các thiết chế của họ, bấy giờ nước Mỹ Tin Lành sẽ đã tạo nên một tượng của phẩm trật La Mã. Khi ấy hội thánh chân thật sẽ bị tấn công bởi sự bách hại, như dân sự xưa của Đức Chúa Trời đã từng bị. Hầu như mỗi thế kỷ đều cung cấp những ví dụ về điều mà sự cố chấp và ác ý có thể làm được dưới cái cớ phụng sự Đức Chúa Trời bằng cách bảo vệ các quyền lợi của Giáo hội và Nhà nước. Các hội thánh Tin Lành đã bước theo dấu chân của La Mã bằng cách lập liên minh với các quyền lực thế gian cũng đã bày tỏ một ham muốn tương tự là hạn chế quyền tự do lương tâm. Trong thế kỷ thứ mười bảy, hàng ngàn mục sư bất tuân giáo nghi đã chịu khổ dưới sự cai trị của Giáo hội Anh. Sự bách hại luôn luôn theo sau sự thiên vị tôn giáo từ phía các chính quyền thế tục.” Spirit of Prophecy, quyển 4, tr. 277.

The formation of the image of the beast is accomplished first in the United States, and thereafter in the world.

Sự hình thành tượng của con thú trước hết được hoàn tất tại Hoa Kỳ, và sau đó trên thế giới.

“Foreign nations will follow the example of the United States. Though she leads out, yet the same crisis will come upon our people in all parts of the world.” Testimonies, volume 6, 395.

“Các quốc gia ngoại bang sẽ noi theo gương của Hoa Kỳ. Mặc dù nước ấy đi đầu, nhưng cũng chính cơn khủng hoảng ấy sẽ giáng trên dân sự của chúng ta tại mọi nơi trên thế giới.” Testimonies, quyển 6, 395.

The Edict of Milan in 313 represents the starting of the formation, and also identifies the closed door for Seventh-day Adventists. Constantine of the west and Licinius of the east attached a treaty marriage to the Edict, when Constantine gave his half-sister Constantia to Licinius in the fourth treaty marriage represented in a prophetic line of the six treaty marriages within the prophetic history of Daniel eleven. The first two were associated with wars between the north and south, the next two were civil wars between east and west and the last two are symbolic marriages of the papal church power and state power.

Sắc lệnh Milan năm 313 tiêu biểu cho điểm khởi đầu của sự hình thành, đồng thời cũng xác định cánh cửa đóng đối với những tín hữu Cơ Đốc Phục Lâm ngày thứ bảy. Constantine của phương tây và Licinius của phương đông đã gắn một hôn ước hiệp ước vào Sắc lệnh ấy, khi Constantine gả người em gái cùng cha khác mẹ của mình là Constantia cho Licinius trong cuộc hôn nhân hiệp ước thứ tư, được tiêu biểu trong một đường dây tiên tri của sáu cuộc hôn nhân hiệp ước trong lịch sử tiên tri của Đa-ni-ên 11. Hai cuộc đầu gắn liền với các cuộc chiến giữa phương bắc và phương nam, hai cuộc kế tiếp là các cuộc nội chiến giữa phương đông và phương tây, và hai cuộc cuối là những cuộc hôn nhân mang tính biểu tượng giữa quyền lực giáo hội của giáo hoàng và quyền lực nhà nước.

Antiochus II Theos set aside his wife Laodice I to marry the Ptolemaic princess Berenice (daughter of Ptolemy II) around 252 BC. The treaty marriages of the Seleucid Empire were accomplished between the king of the north and the king of the south, whereas; the treaty marriage of 313 was between the emperor of the east and the emperor of the west.

Antiochus II Theos gạt bỏ người vợ của mình là Laodice I để kết hôn với công chúa Berenice thuộc vương triều Ptolemaic (con gái của Ptolemy II) vào khoảng năm 252 TCN. Các cuộc hôn nhân hiệp ước của Đế quốc Seleucid được thực hiện giữa vua phương bắc và vua phương nam, còn cuộc hôn nhân hiệp ước năm 313 là giữa hoàng đế phương đông và hoàng đế phương tây.

The treaty marriage of Antiochus II Theos in 252 BC, represented the beginning of the Seleucid Empire that reached its conclusion as an empire in the history represented in verses ten through sixteen of Daniel eleven. In the final history of the Seleucid empire another treaty marriage was accomplished by Antiochus III the Great, when he gave his daughter Cleopatra I Syra, (the very first Cleopatra of prophetic history) to Ptolemy V in 193 BC. At the time Ptolemy V was about 16 and Cleopatra I Syra about 10 years old. Their marriage was a diplomatic settlement after the fifth Syrian war. The alpha treaty marriage between the king of the north and south in Daniel eleven had marked the end of the second Syrian war.

Cuộc hôn nhân hiệp ước của Antiochus II Theos vào năm 252 TCN tượng trưng cho sự khởi đầu của Đế quốc Seleucid, đế quốc đạt đến chỗ kết thúc của mình trong lịch sử được trình bày nơi các câu mười đến mười sáu của Đa-ni-ên mười một. Trong lịch sử cuối cùng của đế quốc Seleucid, một cuộc hôn nhân hiệp ước khác đã được Antiochus III Đại Đế thực hiện, khi ông gả con gái mình là Cleopatra I Syra, (Cleopatra đầu tiên trong toàn bộ lịch sử tiên tri) cho Ptolemy V vào năm 193 TCN. Vào thời điểm ấy, Ptolemy V khoảng 16 tuổi và Cleopatra I Syra khoảng 10 tuổi. Cuộc hôn nhân của họ là một sự dàn xếp ngoại giao sau cuộc chiến Syria lần thứ năm. Cuộc hôn nhân hiệp ước alpha giữa vua phương bắc và vua phương nam trong Đa-ni-ên mười một đã đánh dấu sự chấm dứt của cuộc chiến Syria lần thứ hai.

The last Cleopatra of prophetic history interacted with both Julius Caesar and thereafter with Mark Antony. After the assassination of Julius Caesar in 44 BC the second Triumvirate was formed in 43 BC. Three men made up the triumvirate and after one of those three, Marcus Lepidus was forced out of the threefold union by Octavian, a power struggle between Mark Antony of the east and Octavian of the west ensued. At Brundisium, in 40 BC a treaty between the two eastern and western rivals was made. The treaty included the marriage between Octavian’s sister Octavia and Mark Antony. The treaty and accompanying marriage did not hold, and after Mark Antony became involved with Cleopatra, he divorced Octavia in 32 BC. At the battle of Actium in 31 BC, the empires of east and west were consolidated into one power, and Octavian thereafter became Augustus Caesar, the symbol of the height of Roman glory and power.

Cleopatra cuối cùng của lịch sử tiên tri đã tương tác với cả Julius Caesar, rồi sau đó với Mark Antony. Sau vụ ám sát Julius Caesar vào năm 44 TCN, Tam Hùng Chấp Chính thứ hai được thành lập vào năm 43 TCN. Ba người cấu thành thể chế tam đầu ấy, và sau khi một trong ba người đó, Marcus Lepidus, bị Octavian buộc phải rời khỏi liên minh ba bên, một cuộc tranh chấp quyền lực giữa Mark Antony của phương Đông và Octavian của phương Tây đã tiếp diễn. Tại Brundisium, vào năm 40 TCN, một hiệp ước giữa hai đối thủ phương Đông và phương Tây đã được lập nên. Hiệp ước ấy bao gồm cuộc hôn nhân giữa Octavia, em gái của Octavian, và Mark Antony. Hiệp ước cùng cuộc hôn nhân đi kèm đã không được duy trì, và sau khi Mark Antony dính líu với Cleopatra, ông đã ly dị Octavia vào năm 32 TCN. Trong trận Actium vào năm 31 TCN, các đế quốc Đông và Tây được hợp nhất thành một quyền lực duy nhất, và sau đó Octavian trở thành Augustus Caesar, biểu tượng của đỉnh cao vinh quang và quyền lực của La Mã.

Prophetically the first treaty marriage of Daniel eleven was between the kings of the north and south in an attempt to end hostilities between the two combatants who were struggling to re-establish the empire of Alexander the Great. That first treaty marriage between the Seleucids and the Ptolemy’s of Egypt was the alpha treaty marriage of the Seleucid and Ptolemaic kingdoms, which typified the omega treaty marriage between the same two powers. In the last or omega treaty marriage, the very first or alpha Cleopatra of Egyptian history became the prophetic link to the last, or omega Cleopatra; whose relationship with Mark Antony became the point of reference for the divorce of Octavia and Mark Antony. The divorce marked the renewed hostilities between Mark Antony of the east and Octavian of the west which ended at the battle of Actium in 31 BC.

Về mặt tiên tri, cuộc hôn nhân theo hiệp ước đầu tiên của Đa-ni-ên 11 đã diễn ra giữa các vua phương bắc và phương nam nhằm chấm dứt sự thù địch giữa hai phe chiến đấu đang vật lộn để tái lập đế quốc của Alexander Đại đế. Cuộc hôn nhân theo hiệp ước đầu tiên ấy giữa nhà Seleucid và các Ptolemy của Ai Cập là cuộc hôn nhân theo hiệp ước alpha của các vương quốc Seleucid và Ptolemy, là hình bóng tiêu biểu cho cuộc hôn nhân theo hiệp ước omega giữa chính hai thế lực ấy. Trong cuộc hôn nhân theo hiệp ước cuối cùng, hay omega, chính Cleopatra đầu tiên, hay alpha, của lịch sử Ai Cập đã trở thành mối liên kết tiên tri với Cleopatra cuối cùng, hay omega; mối quan hệ của bà với Mark Antony đã trở thành điểm quy chiếu cho việc ly dị giữa Octavia và Mark Antony. Cuộc ly dị ấy đánh dấu sự tái bùng phát thù địch giữa Mark Antony của phương đông và Octavian của phương tây, kết thúc tại trận Actium vào năm 31 TCN.

The treaty marriage of Brundisium in 40 BC was the alpha treaty marriage of the struggle between east and west, just as the treaty marriage of Laodice and Antiochus II Theo was the alpha of the struggle between north and south. The treaty marriage of 313 was the omega to the alpha treaty marriage of Mark Antony and Octavia, just as the treaty marriage between Ptolemy V and Cleopatra I Syra was the omega treaty marriage of the northern and southern kingdoms. The three treaty marriages that led to the omega treaty marriage of 313 all align, and provide three witnesses to the prophetic characteristics associated with the Edict of Milan. Together the four literal treaty marriages of east, west, north and south align with the two symbolic treaty marriages of the papacy.

Cuộc hôn nhân hiệp ước tại Brundisium vào năm 40 TCN là cuộc hôn nhân hiệp ước alpha của cuộc tranh chấp giữa đông và tây, cũng như cuộc hôn nhân hiệp ước giữa Laodice và Antiochus II Theo là alpha của cuộc tranh chấp giữa bắc và nam. Cuộc hôn nhân hiệp ước năm 313 là omega đối với cuộc hôn nhân hiệp ước alpha của Mark Antony và Octavia, cũng như cuộc hôn nhân hiệp ước giữa Ptolemy V và Cleopatra I Syra là cuộc hôn nhân hiệp ước omega của các vương quốc phương bắc và phương nam. Ba cuộc hôn nhân hiệp ước dẫn đến cuộc hôn nhân hiệp ước omega năm 313 đều tương ứng với nhau, và cung cấp ba nhân chứng cho những đặc tính tiên tri gắn liền với Sắc lệnh Milan. Cùng với nhau, bốn cuộc hôn nhân hiệp ước theo nghĩa đen của đông, tây, bắc và nam tương ứng với hai cuộc hôn nhân hiệp ước mang tính biểu tượng của giáo hoàng quyền.

In 496, Clovis the king of the Franks was married to Clotilda. Clotilda was a Burgundian princess, the daughter of King Chilperic II of Burgundy. After her father and mother were murdered in a family power struggle, she lived under the protection of her uncle before being given in marriage to Clovis I, king of the Franks, in 493. She was a Catholic, that is, she held the Nicene/orthodox faith of the Roman Church. This set her apart from many other Germanic royal families of the time, who were Arian Christians. Her mother Caretena had been Catholic, and Clotilda was raised in that faith. She is remembered for persistently urging Clovis to abandon paganism and accept Catholic baptism, and thereafter his conversion in 496 is one of the most important events in the early history of France and of Western so-called Christianity.

Vào năm 496, Clovis, vua của người Frank, kết hôn với Clotilda. Clotilda là một công chúa Burgundia, con gái của Vua Chilperic II xứ Burgundy. Sau khi cha và mẹ bà bị sát hại trong một cuộc tranh giành quyền lực trong gia tộc, bà sống dưới sự che chở của người chú mình trước khi được gả cho Clovis I, vua của người Frank, vào năm 493. Bà là người Công giáo, nghĩa là bà giữ đức tin Nicene/chính thống của Giáo hội Rôma. Điều này khiến bà khác biệt với nhiều vương tộc German khác đương thời, là những người theo Cơ Đốc giáo Arius. Mẹ bà, Caretena, là người Công giáo, và Clotilda được nuôi dạy trong đức tin ấy. Bà được ghi nhớ vì đã không ngừng thúc giục Clovis từ bỏ ngoại giáo và chấp nhận phép báp-têm Công giáo; và về sau, sự cải đạo của ông vào năm 496 là một trong những sự kiện quan trọng bậc nhất trong lịch sử sơ khai của nước Pháp và của cái gọi là Cơ Đốc giáo Tây phương.

Clovis vowed that if he won the battle of Tolbiac he would convert to Clotilda’s Catholic faith and be baptized. The Alemanni king was killed, their army broke, and the Franks won. After the victory Clotilda arranged for Bishop Remigius of Reims to instruct Clovis, and he was baptized (traditionally on Christmas Day 496), along with several thousand of his warriors.

Clovis thề rằng nếu ông thắng trận Tolbiac, ông sẽ cải sang đức tin Công giáo của Clotilda và chịu phép báp-tem. Vua người Alemanni bị giết, quân đội của họ tan vỡ, và người Frank giành chiến thắng. Sau chiến thắng ấy, Clotilda thu xếp để Giám mục Remigius thành Reims dạy giáo lý cho Clovis, và ông đã chịu phép báp-tem (theo truyền thống là vào Ngày Giáng Sinh năm 496), cùng với vài nghìn chiến binh của ông.

Clovis was the king of the Franks, which in modern terms is the king of France. He became the first of the kings of Europe who would ultimately surrender their pagan religion and turn to Catholicism. For this reason, Clovis is considered the “eldest son of the Catholic church,” and France is called, “the eldest daughter of the Catholic church.” In 1980, when pope John Paul II visited France he asked, “France, eldest daughter of the Church, are you faithful to your baptism?”

Clovis là vua của người Frank, theo cách nói hiện đại tức là vua của nước Pháp. Ông trở thành vị vua đầu tiên trong số các vua châu Âu rốt cuộc từ bỏ tôn giáo ngoại giáo của mình và quay sang Công giáo. Vì lý do này, Clovis được coi là “trưởng nam của Giáo hội Công giáo,” và nước Pháp được gọi là “trưởng nữ của Giáo hội Công giáo.” Năm 1980, khi Giáo hoàng Gioan Phaolô II thăm Pháp, ngài đã hỏi: “Nước Pháp, trưởng nữ của Giáo hội, con có trung tín với phép rửa của mình không?”

Clovis' conversion to Nicene Catholicism identifies the start of a symbolic marriage procession that would lead to the symbolic treaty marriage of 538. The symbolic treaty marriage between Clovis and the whore who commits fornication with the kings of the earth was typified by the four previous treaty marriages in Daniel eleven. Clovis was the first European king to provide military and economic support for the Roman church and Clovis is therefore represented within the history in Daniel eleven.

Sự cải đạo của Clovis sang Công giáo Nicene đánh dấu sự khởi đầu của một đám rước hôn lễ mang tính biểu tượng, sẽ dẫn đến cuộc hôn phối giao ước mang tính biểu tượng vào năm 538. Cuộc hôn phối giao ước mang tính biểu tượng giữa Clovis và con điếm—kẻ phạm tội tà dâm với các vua trên đất—đã được hình bóng qua bốn cuộc hôn phối giao ước trước đó trong Đa-ni-ên chương mười một. Clovis là vị vua châu Âu đầu tiên cung cấp sự hậu thuẫn về quân sự và kinh tế cho giáo hội La Mã, và vì thế Clovis được tiêu biểu trong dòng lịch sử của Đa-ni-ên chương mười một.

And arms shall stand on his part, and they shall pollute the sanctuary of strength, and shall take away the daily sacrifice, and they shall place the abomination that maketh desolate. Daniel 11:31.

Và các đạo binh sẽ đứng về phía hắn, làm ô uế nơi thánh của quyền lực, cất bỏ của lễ thiêu hằng ngày, và đặt sự gớm ghiếc làm nên hoang vu. Đa-ni-ên 11:31.

Clovis in 496 marks the beginning of the European political structures to “stand up” to aid the papacy as it rose to power. It marks the beginning of a symbolic marriage procession. The “arms” of the verse would also pollute the “sanctuary of strength,” which for both pagan and papal Rome is the city of Rome.

Clovis vào năm 496 đánh dấu sự khởi đầu của các cơ cấu chính trị châu Âu “đứng dậy” để trợ giúp chức giáo hoàng khi quyền lực của nó đang trỗi dậy. Điều đó đánh dấu sự khởi đầu của một đoàn rước hôn lễ mang tính biểu tượng. Các “cánh tay” trong câu ấy cũng sẽ làm ô uế “nơi thánh của sức mạnh,” mà đối với cả La Mã ngoại giáo lẫn La Mã giáo hoàng, chính là thành Rôma.

Two Sanctuary's

Hai Đền Thánh

There are two different Hebrew words in the book of Daniel that are translated as “sanctuary.” The Hebrew words ‘miqdash’ and ‘qodesh’ are both translated as “sanctuary,” but qodesh can only represent a holy entity, whereas miqdash can represent either a holy or unholy sanctuary—as determined by context.

Trong sách Đa-ni-ên có hai từ Hê-bơ-rơ khác nhau được dịch là “đền thánh.” Hai từ Hê-bơ-rơ ‘miqdash’ và ‘qodesh’ đều được dịch là “đền thánh,” nhưng qodesh chỉ có thể chỉ về một thực thể thánh, trong khi miqdash có thể chỉ về một đền thánh hoặc một nơi thờ tự không thánh—tùy theo ngữ cảnh quyết định.

The “sanctuary of strength” in verse thirty-one is ‘miqdash’ and represents the sanctuary of Rome’s strength, which for both pagan and papal Rome was the city of Rome. From the battle of Actium, when Octavian united the empire, pagan Rome was invincible for three hundred and sixty years (a time) in fulfilment of verse twenty-four of Daniel eleven.

“Đền thánh của sức mạnh” trong câu ba mươi mốt là ‘miqdash’ và tượng trưng cho nơi thánh của sức mạnh Rô-ma, mà đối với cả Rô-ma ngoại giáo lẫn Rô-ma giáo hoàng, đó là thành phố Rô-ma. Từ trận Actium, khi Octavian thống nhất đế quốc, Rô-ma ngoại giáo là bất khả chiến bại trong ba trăm sáu mươi năm (một kỳ), ứng nghiệm lời của câu hai mươi bốn trong Đa-ni-ên mười một.

He shall enter peaceably even upon the fattest places of the province; and he shall do that which his fathers have not done, nor his fathers’ fathers; he shall scatter among them the prey, and spoil, and riches: yea, and he shall forecast his devices against the strong holds, even for a time. Daniel 11:24.

Người sẽ vào cách yên ổn ngay cả những nơi phì nhiêu nhất của tỉnh; và người sẽ làm điều mà tổ phụ mình chưa từng làm, tổ phụ của tổ phụ mình cũng chưa từng làm; người sẽ phân phát cho chúng chiến lợi phẩm, của cướp, và của cải; phải, người sẽ toan tính những mưu kế mình chống lại các đồn lũy kiên cố, nhưng chỉ trong một thời. Đa-ni-ên 11:24.

When pagan Rome ruled from the city of Rome it was invincible, but when Constantine moved the capital to Constantinople in 330, the “time” of verse twenty-four was fulfilled. When the last of the three horns (the Goths) of Daniel seven were driven out of the city, papal Rome prophetically took the throne as the fifth kingdom of Bible prophecy in 538. The Goths had besieged Rome, but ultimately retreated as Belsarius, general for Justinian secured the city. The Roman church then ruled supremely for twelve hundred and sixty years until Napoleon had the pope removed and put in exile in 1798.

Khi La Mã ngoại giáo cai trị từ thành Rô-ma thì không thể bị khuất phục; nhưng khi Constantine dời đô đến Constantinople vào năm 330, “thời” của câu hai mươi bốn đã được ứng nghiệm. Khi chiếc sừng cuối cùng trong ba chiếc sừng (người Goth) của Đa-ni-ên bảy bị đánh đuổi khỏi thành, La Mã giáo hoàng theo ý nghĩa tiên tri đã tiếp nhận ngai vị với tư cách là vương quốc thứ năm trong lời tiên tri của Kinh Thánh vào năm 538. Người Goth đã vây hãm Rô-ma, nhưng cuối cùng phải rút lui khi Belsarius, vị tướng của Justinian, giữ vững được thành. Sau đó, giáo hội La Mã cai trị tối thượng trong một nghìn hai trăm sáu mươi năm cho đến khi Napoléon khiến giáo hoàng bị phế truất và đưa đi lưu đày vào năm 1798.

Rome, “the sanctuary of strength” was “polluted,” (polluted, meaning ‘wounded or dissolved’), through the “arms” from the ongoing warfare against the city, represented primarily by the first four trumpets of Revelation chapter eight.

La Mã, “đền thánh của sức mạnh,” đã bị “làm ô uế” (ô uế, nghĩa là “bị tổn thương hoặc bị tan rã”), bởi “những cánh tay” từ cuộc chiến đang tiếp diễn chống lại thành ấy, được tiêu biểu chủ yếu bởi bốn tiếng kèn đầu tiên trong Khải Huyền chương tám.

The history that ensued from 496 onward would see the city of Rome polluted as it changed from the power and glory of the Roman empire unto the power and glory of the Roman Catholic empire. Those arms would take away the religion of paganism, represented by the word “daily” in the passage, as they accepted the religion of Nicene Catholicism.

Lịch sử tiếp diễn từ năm 496 trở đi sẽ chứng kiến thành Rô-ma bị ô uế khi nó chuyển từ quyền lực và vinh quang của đế quốc La Mã sang quyền lực và vinh quang của đế quốc Công giáo La Mã. Những cánh tay ấy sẽ cất bỏ tôn giáo ngoại giáo, được biểu thị bởi chữ “hằng ngày” trong đoạn văn, khi chúng tiếp nhận tôn giáo của Công giáo Nicene.

At the battle of Vouillé, Clovis defeated the Arian Visigoths under Alaric II and took Aquitaine. In the aftermath of the victory, in 508, the Eastern emperor Anastasius I (in Constantinople) honored Clovis for his victory over the Visigoths. Gregory of Tours says that Anastasius sent Clovis' official papers making him consul. At Tours, in Saint Martin’s church, Clovis put on a purple tunic and cloak, set a diadem on his head, rode out, and scattered gold and silver to the crowd. Gregory says that from that day he was hailed as consul and recognized by the Roman emperor that Clovis was a legitimate Christian king in the west. He was rewarded for breaking the Arian Visigoths, whom Constantinople also opposed. 508 is the year the emperor in the East publicly honored the Catholic Frankish king—church, victory, and Roman legitimacy in one scene. 508 is the year the Frankish Catholic kingdom stood as the dominant Catholic power in Gaul after breaking Arian Visigoth’s rule. Clovis is the first major barbarian king to fight for Nicene Catholicism against Arian kingdoms, and thus the prototype of the French role as “eldest daughter of the Church.” Clovis represents the period of 496 unto 508 and is the alpha symbol of the symbolic marriage treaty. The thirty years from 508 unto 538 are represented by Justinian who is the omega symbol of the procession.

Trong trận Vouillé, Clovis đã đánh bại người Visigoth theo thuyết Ariô dưới quyền Alaric II và chiếm lấy Aquitaine. Sau thắng lợi ấy, vào năm 508, hoàng đế Đông phương Anastasius I (tại Constantinople) đã tôn vinh Clovis vì chiến thắng của ông trước người Visigoth. Gregory thành Tours cho biết rằng Anastasius đã gửi cho Clovis các văn thư chính thức phong ông làm chấp chính quan. Tại Tours, trong nhà thờ Thánh Martin, Clovis khoác áo chẽn tía và áo choàng, đội vương miện lên đầu, cưỡi ngựa đi ra, và tung vàng bạc cho đám đông. Gregory nói rằng từ ngày ấy ông được tung hô là chấp chính quan, và được hoàng đế La Mã công nhận rằng Clovis là một vị vua Cơ Đốc giáo hợp pháp ở phương Tây. Ông được ban thưởng vì đã đánh bại người Visigoth theo thuyết Ariô, là những kẻ mà Constantinople cũng chống đối. Năm 508 là năm mà hoàng đế ở phương Đông công khai tôn vinh vị vua Frank Công giáo—Hội Thánh, chiến thắng, và tính chính thống La Mã trong một cảnh tượng. Năm 508 là năm mà vương quốc Frank Công giáo đứng lên như thế lực Công giáo thống trị tại Gaule sau khi phá vỡ quyền cai trị của người Visigoth theo thuyết Ariô. Clovis là vị vua man tộc lớn đầu tiên chiến đấu cho Công giáo Nicene chống lại các vương quốc Ariô, và vì thế là nguyên mẫu cho vai trò của nước Pháp như “trưởng nữ của Hội Thánh.” Clovis tượng trưng cho giai đoạn từ năm 496 đến năm 508 và là biểu tượng alpha của hiệp ước hôn phối mang tính biểu tượng. Ba mươi năm từ 508 đến 538 được tượng trưng bởi Justinian, là biểu tượng omega của cuộc rước.

In 538, the “arms” placed the papal power on the throne of the earth for 1260 years. It was then that the symbolic treaty marriage was consummated at the conclusion of the marriage procession that had begun in 496. In 1798, the treaty marriage that had begun between the pope of Rome and Clovis of France, was disannulled when Napoleon of France divorced the papal power by having his general take the pope captive.

Vào năm 538, “các cánh tay” đã đặt quyền lực giáo hoàng lên ngai của đất trong 1260 năm. Chính khi ấy, cuộc hôn phối giao ước mang tính biểu tượng đã được hoàn tất vào lúc kết thúc đoàn rước hôn lễ đã bắt đầu từ năm 496. Đến năm 1798, cuộc hôn phối giao ước đã khởi sự giữa giáo hoàng tại Rô-ma và Clovis của Pháp đã bị hủy bỏ, khi Napoléon của Pháp ly hôn với quyền lực giáo hoàng bằng cách sai vị tướng của mình bắt giáo hoàng làm tù nhân.

The alpha symbolic papal treaty marriage, which had begun its marriage procession in 496, was consummated at the Sunday law in 538, and it was thereafter disannulled in 1798, just as was every other treaty marriage of Daniel eleven. Revelation adds to the papal marital relationship between the kings of Europe and popes of Catholicism, for the dragon of Revelation twelve is both Satan and pagan Rome’s kings.

Cuộc hôn phối giao ước mang tính biểu tượng của giáo hoàng, vốn đã khởi sự đoàn rước hôn lễ của nó vào năm 496, đã được hoàn tất tại đạo luật ngày Chúa nhật vào năm 538, và sau đó đã bị hủy bỏ vào năm 1798, cũng như mọi cuộc hôn phối giao ước khác trong Đa-ni-ên đoạn mười một. Sách Khải Huyền bổ sung cho mối quan hệ hôn nhân của giáo hoàng giữa các vua châu Âu và các giáo hoàng của Công giáo, vì con rồng trong Khải Huyền đoạn mười hai vừa là Sa-tan vừa là các vua của La Mã ngoại giáo.

“Thus while the dragon, primarily, represents Satan, it is, in a secondary sense, a symbol of pagan Rome.” The Great Controversy, 439.

“Vì vậy, trong khi con rồng, trước hết, tượng trưng cho Sa-tan, thì theo một ý nghĩa thứ yếu, nó là biểu tượng của La Mã ngoại giáo.” The Great Controversy, 439.

In Revelation John informs us of three things the kings (the dragon) gave to the sea beast of Catholicism.

Trong sách Khải Huyền, Giăng cho chúng ta biết ba điều mà các vua (con rồng) đã trao cho con thú từ biển của Công giáo.

And the beast which I saw was like unto a leopard, and his feet were as the feet of a bear, and his mouth as the mouth of a lion: and the dragon gave him his power, and his seat, and great authority. Revelation 13:2.

Con thú mà tôi đã thấy thì giống như một con báo; chân nó như chân gấu, và miệng nó như miệng sư tử; còn con rồng đã ban cho nó quyền lực, ngai nó, và quyền bính lớn. Khải Huyền 13:2.

In 496, the kings of Europe began providing the papal beast their “power” as represented by their military might and economic support. They had moved the capital of their empire to Constantinople in 330, leaving the city of Rome as the “seat” of the papal authority. The “arms” thereafter identified the papal church as the head of all churches in 533 with the decree of Justinian. The decree included the use of their military might to persecute those who the papacy identified as heretics, thus placing their civil “authority” into the hands of the popes.

Vào năm 496, các vua chúa Âu Châu bắt đầu dâng cho con thú giáo hoàng “quyền lực” của mình, được biểu trưng qua sức mạnh quân sự và sự hậu thuẫn kinh tế của họ. Họ đã dời kinh đô của đế quốc mình đến Constantinople vào năm 330, để lại thành Rô-ma làm “ngai” của thẩm quyền giáo hoàng. Từ đó, “các cánh tay” xác nhận giáo hội giáo hoàng là đầu của mọi giáo hội vào năm 533 qua sắc lệnh của Justinian. Sắc lệnh ấy bao gồm việc sử dụng sức mạnh quân sự của họ để bức hại những kẻ mà chức giáo hoàng xác định là dị giáo, qua đó đặt “thẩm quyền” dân sự của họ vào tay các giáo hoàng.

The alpha treaty marriage between the papacy and the kings of Europe began with Clovis in 496. By 508, paganism, the legal religion of the realm was set aside for the religion of Nicene Catholicism. In 533, Justinian identified the papacy as the head of all churches, and surrendered the legal authority of their respective thrones unto the papal power.

Cuộc hôn ước giao ước alpha giữa ngôi giáo hoàng và các vua chúa châu Âu đã bắt đầu với Clovis vào năm 496. Đến năm 508, ngoại giáo, là tôn giáo hợp pháp của vương quốc, đã bị gạt bỏ để nhường chỗ cho tôn giáo Công giáo Nicene. Vào năm 533, Justinian xác định ngôi giáo hoàng là đầu của mọi hội thánh, và phó nộp thẩm quyền pháp lý của các ngai vị tương ứng của họ cho quyền lực giáo hoàng.

The Alpha and Omega Seat

Ngôi Alpha và Omega

In 330, the city of Rome was left in the hands of the Roman church where she would be seated until she is destroyed in the lake of fire at Christ’s second coming. In 538, she was officially seated again upon the papal throne, thus identifying the history of 330 unto 538 as a prophetic period that begins with an alpha seat and ends with an omega seat. The period represents the ending of the fourth kingdom of Bible prophecy (Pergamos) as a progressive demise beginning in 330 and ending in 538 with the arrival of Thyatira. Both western and eastern Rome continued the slow dissolution beyond 538, but the period began with giving the seat, representing the city of Rome to the papacy in 330, until the seat became not simply a throne over the city, but over the kingdom represented by the city in 538.

Năm 330, thành Rô-ma được phó vào tay giáo hội La Mã, nơi bà sẽ ngự cho đến khi bị hủy diệt trong hồ lửa vào kỳ tái lâm của Đấng Christ. Năm 538, bà lại chính thức được đặt ngồi trên ngai tòa giáo hoàng, nhờ đó xác định lịch sử từ năm 330 đến năm 538 là một thời kỳ tiên tri khởi đầu bằng một ngôi alpha và kết thúc bằng một ngôi omega. Thời kỳ ấy tượng trưng cho sự kết thúc của vương quốc thứ tư trong lời tiên tri Kinh Thánh (Pergamos) như một sự suy vong tuần tự, bắt đầu vào năm 330 và chấm dứt vào năm 538 với sự xuất hiện của Thyatira. Cả Rô-ma phương Tây lẫn Rô-ma phương Đông đều tiếp tục sự tan rã chậm chạp vượt quá năm 538, nhưng thời kỳ ấy đã khởi sự với việc ban chiếc ngai, tượng trưng cho thành Rô-ma, cho chức giáo hoàng vào năm 330, cho đến khi chiếc ngai ấy trở thành không chỉ là một ngai tòa trên thành phố, mà còn trên vương quốc do thành phố ấy tượng trưng vào năm 538.

330 to 538 is a specific prophetic period that defines the ‘eight’ waymarks of the papacy’s empowerment. Those eight steps are repeated in the healing of the papacy’s deadly wound at the soon-coming Sunday law.

Năm 330 đến năm 538 là một giai đoạn tiên tri đặc thù xác định tám “mốc đường” của sự trao quyền cho ngôi giáo hoàng. Tám bước ấy được lặp lại trong sự chữa lành vết thương chí tử của ngôi giáo hoàng tại luật ngày Chúa nhật sắp đến.

The first of the eight steps was the giving of the city of Rome to the papal power, and the eighth step was the giving of the city as the throne of the fifth kingdom of Bible prophecy. This identifies 538 as the seat, and as ‘the eighth step, that is of the previous seven steps.’ The first step was the giving of the seat and the eighth step was the giving of the seat; thus, the first step in 330 is the alpha and 538 is the omega. Two seats, three horns removed, the daily taken away, Clovis’ conversion and Justinian’s decree equal eight total steps that identify the marriage procession, and ultimately the marriage.

Bước thứ nhất trong tám bước là việc trao thành Rô-ma cho quyền lực giáo hoàng, và bước thứ tám là việc trao thành ấy làm ngai của vương quốc thứ năm trong lời tiên tri Kinh Thánh. Điều này xác định năm 538 là ngai, và là “bước thứ tám, tức là từ bảy bước trước đó.” Bước thứ nhất là việc trao ngai, và bước thứ tám là việc trao ngai; như vậy, bước thứ nhất vào năm 330 là alpha và năm 538 là omega. Hai ngai, ba sừng bị nhổ đi, lễ thường hằng bị cất bỏ, sự cải đạo của Clovis và sắc lệnh của Justinian hợp thành tổng cộng tám bước xác định đoàn rước hôn lễ, và cuối cùng là chính hôn lễ.

In 1798, France, the power who had represented the ten European kings, who placed the papacy on the throne in 538, removed the papacy from that very throne. The alpha treaty marriage represented in the history of 538 unto 1798 typifies the omega treaty marriage of the papal power with the ten kings of Revelation seventeen. The marriage procession from 496 unto 538 typifies eight steps that align with the last eight presidents of the United States. Clovis and France are symbols of the ten European kings. They represent the United States who will become the premier king of Revelation seventeen’s ten kings at the soon-coming Sunday law.

Năm 1798, nước Pháp, quyền lực đã đại diện cho mười vua châu Âu, là thế lực đã đặt giáo hoàng lên ngai vào năm 538, cũng đã truất giáo hoàng khỏi chính ngai ấy. Cuộc hôn ước hiệp ước alpha được tiêu biểu trong lịch sử từ năm 538 đến năm 1798 là hình bóng của cuộc hôn ước hiệp ước omega giữa quyền lực giáo hoàng với mười vua của Khải Huyền mười bảy. Đám rước hôn lễ từ năm 496 đến năm 538 tiêu biểu cho tám bước tương ứng với tám tổng thống cuối cùng của Hoa Kỳ. Clovis và nước Pháp là những biểu tượng của mười vua châu Âu. Họ đại diện cho Hoa Kỳ, quốc gia sẽ trở thành vị vua đứng đầu trong mười vua của Khải Huyền mười bảy khi luật ngày Chủ nhật sắp đến được ban hành.

The five previous treaty marriages of Daniel eleven align with the sixth and final treaty marriage of the latter days. The alpha and omega treaty marriages of north and south identify the bride from the south as the alpha and the omega is a bride from the north. In the treaty marriages of pagan Rome, the alpha bride from the east was given to the west, and the omega of 313 was a bride from the west. Those four marriages are prophetically linked together by Cleopatra the first and Cleopatra the last. The symbolic treaty marriage of papal Rome represented the groom as the premier king of a prophetic confederacy of ten kings joining with their bride—the scarlet woman of Rome. The divorce was carried out by the premier king of the ten kings in 1798.

Năm cuộc hôn nhân hiệp ước trước đó của Đa-ni-ên chương mười một tương ứng với cuộc hôn nhân hiệp ước thứ sáu và cuối cùng của những ngày sau rốt. Các cuộc hôn nhân hiệp ước alpha và omega của phương bắc và phương nam xác định cô dâu từ phương nam là alpha, còn omega là một cô dâu từ phương bắc. Trong các cuộc hôn nhân hiệp ước của La Mã ngoại giáo, cô dâu alpha từ phương đông đã được ban cho phương tây, và omega của năm 313 là một cô dâu từ phương tây. Bốn cuộc hôn nhân ấy được liên kết với nhau về mặt tiên tri bởi Cleopatra thứ nhất và Cleopatra cuối cùng. Cuộc hôn nhân hiệp ước mang tính biểu tượng của La Mã giáo hoàng đã trình bày chàng rể như vị vua đứng đầu của một liên minh tiên tri gồm mười vua, kết hiệp với cô dâu của mình—người đàn bà mặc màu điều của La Mã. Việc ly dị đã được thi hành bởi vị vua đứng đầu của mười vua vào năm 1798.

The treaty marriage of 313 represents the final treaty marriage of the papal power with the United States—the premier king of Revelation seventeen’s ten kings; a two horned power that is typified by the two horned power of France. The history that began with Clovis in 496 and ultimately led to the decree of Justinian in 533 and the enthronement of the papacy in 538, represents the history of 1989 unto the Sunday law.

Cuộc hôn phối giao ước năm 313 tượng trưng cho cuộc hôn phối giao ước cuối cùng của quyền lực giáo hoàng với Hoa Kỳ—vị vua đứng đầu trong mười vua của Khải Huyền mười bảy; một quyền lực hai sừng được tiêu biểu bởi quyền lực hai sừng của nước Pháp. Lịch sử đã khởi đầu với Clovis vào năm 496 và cuối cùng dẫn đến sắc lệnh của Justinian vào năm 533 cùng sự đăng quang của giáo hoàng vào năm 538, tượng trưng cho lịch sử từ năm 1989 cho đến luật Chúa nhật.

We will continue these things in the next article.

Chúng tôi sẽ tiếp tục bàn về những điều này trong bài kế tiếp.